Đã bao lần em nặng, nhẹ trách anh…
Bến sông quê, qua rồi không trở lại
“Bến” xa “thuyền”, “thuyền” đi.., rồi đi mãi…
Câu thề xưa còn mãi với tháng, năm…

Điệu hò quê sao mộc mạc, thắm đằm
Như tình em thấm vào lòng anh vậy…
Nơi phương xa, anh nhớ em biết mấy
Như ngày nào, độ ấy.., bước chân đi…

Quên làm sao, lời em khẽ thầm thì
“Thắng giặc rồi, nhớ về cùng em nhé…”
Lời hứa xưa “..đưa em về thăm mẹ..”
Anh ghi lòng, tạc dạ mãi trăm năm…

Nơi chiến trường, súng anh trút hờn căm
Vì tổ quốc, vì quê hương ta đó…
Vì cả dòng sông và con thuyền nhỏ…
Có cả bóng hình em gái thân thương…

Một ngày kia, anh ngã giữa chiến trường
Phút lâm chung nhớ mẹ, em.. nhiều quá
Nhớ quê hương, nhớ bạn bè, tất cả…
Thương câu thề.. để lỡ phận “duyên quê”…

Anh biết em vẫn ngóng đợi anh về
Mặc váy hoa.. bên anh trong ngày cưới…
Mắt long lanh như sông quê mát rượi…
Thỏa nguyện thề nơi bến ấy.., năm xưa…

Thương con thuyền vẫn năm, tháng nắng mưa…
Bóng hình em vẫn tháng, ngày chờ đợi
Đừng trách anh.., thời gian trôi vời vợi…
Bởi chiến tranh, anh mãi mãi không về…

Bài thơ “Đừng trách anh nhé” là tiếng lòng của người lính năm xưa đối với mối tình thủy chung, son sắt của cô gái.., mối tình anh bộ đội với cô lái đò sông sông quê.., cô gái mãi đợi chờ anh qua bao năm tháng.., đâu biết rằng anh đã hi sinh anh dũng trong một cuộc chiến khốc liệt…

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here